Đường khuya lá khổ rơi xào xạc
Gió lạnh đông về sương lác đác
Vẫn biết đồng quê, tủi cánh Cò
Mà lo ruộng lúa, mòn chân Vạc
Khi tình chẳng vẹn úa hàng me
Lúc nghĩa không tròn ôi nén bạc
Cuộc sống bình yên thấm vị đời
Lời kinh, tỏa sáng người an lạc
