Cuộc sống bây giờ chả thảnh thơi
Hồn hoang xám xịt, mộng Xa vời
Mong làn gió thoảng, về nơi hẹn
Gửi đám sương lành đến chỗ vơi
Dịch bệnh tràn lan đầy Xóm ngõ
Trần duyên khốn nỗi cả mây trời
Bên đường khóm trúc còn câu nệ
Giữa phố trăng buồn giọt lệ rơi
