
Chưa lần gặp gỡ, chả thèm trông
Mặc kẻ đào hoa giữa quyến hồng
Chẳng nhớ Mai vàng nơi ngõ cạn
Không màng Cúc đỏ chỗ gò nông
Thì đâu phải trách, vần thơ mặn
Để chữ hàm oan chén rượu nồng
Một thuở văn buồn ươm mấy ngữ
Cho tình ấm lại những ngày Đông
Mặc kẻ đào hoa giữa quyến hồng
Chẳng nhớ Mai vàng nơi ngõ cạn
Không màng Cúc đỏ chỗ gò nông
Thì đâu phải trách, vần thơ mặn
Để chữ hàm oan chén rượu nồng
Một thuở văn buồn ươm mấy ngữ
Cho tình ấm lại những ngày Đông