Lhtnv. Nđt
Thuận
Mộng của ngày xưa đã khuất đồi
Cho chiều tĩnh lặng trải lòng thôi
Tìm chăng một thuở còn đâu nữa
Đắm vậy ngàn năm bỗng chẳng rồi
Bến đợi hôm này tim hẳn nẫu
Sông buồn chốn vẫn dạ dần côi
Mà ai lại nói lời thương trả
Chỉ tại nàng trăng lỡ níu ngồi
Nghịch
Thuận
Mộng của ngày xưa đã khuất đồi
Cho chiều tĩnh lặng trải lòng thôi
Tìm chăng một thuở còn đâu nữa
Đắm vậy ngàn năm bỗng chẳng rồi
Bến đợi hôm này tim hẳn nẫu
Sông buồn chốn vẫn dạ dần côi
Mà ai lại nói lời thương trả
Chỉ tại nàng trăng lỡ níu ngồi
Nghịch
Chỉ tại nàng trăng lỡ níu ngồi
Vương đầy nỗi nhớ ngả tình côi
Chìm say kỷ niệm làn môi sẽ
Ủ vỡ thời gian giọt nắng rồi
Dẫu cả người mơ này đợi ấy
Nhưng cùng kẻ trách nọ sầu thôi
Giờ ngơ ngẩn bước chân hoài nghĩ
Nhặt những niềm đau rớt nẻo đồi
Vương đầy nỗi nhớ ngả tình côi
Chìm say kỷ niệm làn môi sẽ
Ủ vỡ thời gian giọt nắng rồi
Dẫu cả người mơ này đợi ấy
Nhưng cùng kẻ trách nọ sầu thôi
Giờ ngơ ngẩn bước chân hoài nghĩ
Nhặt những niềm đau rớt nẻo đồi