Chiếc gối trên giường chẳng nhiệt tuôn
Ôm sao nhạt thếch thiệt buồn buồn
Bông gòn lún xẹp nào co giãn
Mút niệm đàn hồi chỉ sáo khuôn
Phải cái nhân sinh đầy thú vị
Đâu như vật dụng chả khơi luồn
Ơ mà khốn nỗi đời hiu quạnh
Bởi vậy thôi đành tắt lửa luôn
