Sao càng thấy hận kẻ làm ngơ
Đã thế về luôn chẳng đợi chờ
Để lại ngàn đêm dày chỗ nhớ
Nên rồi vạn buổi đẫy miền lơ
Vì hay ngỗ ngược đâm gàn dở
Bởi vẫn đần ngu đến dại khờ
Lỡ phải ăn mày nơi chốn chợ
Ta đành gửi phận tới nàng thơ
Hải Đỗ Tiến
00:59 - 13/01/2020