Đêm tàn khẽ gặng ngỏ cùng trăng
Cũng bởi người ta mến chị hằng
Muốn hỏi sông tình sao vẫn lặng
Mong hồi biển nghĩa cứ hoài văng
Đường ân thuở nọ còn thoa nắng
Ngả phận bây giờ đã đóng băng
Gọi đến lời duyên mà những chẳng
Không ngờ đứt đoạn phải rồi chăng