Canh dài nguyệt rọi cả nơi đây
Thấp thoáng ngoài hiên lá rụng đầy
Khóm liễu buông mành xòe tóc mượt
Hàng cau thả lọng lắc vai gầy
Thuyền xuôi sóng lặng hòa sương tuyết
Nước ngược diều về quyện gió mây
Khúc nhạc ngân xa hồn quạnh quẽ
Chuông chùa vọng tiếng dậy ngàn cây.
Manh ky
15:48 - 16/06/2014
Canh trường gió thả mộng vào đây
Giấc ngủ hoài mê đẫm giọt đầy
Rặng liễu vườn sau người bỏ héo
Cành dương ngõ trước bạn hông gầy
Tình sâu nhạt nhẽo pha màn tuyết
Nghĩa nặng phai mờ lẩn bóng mây
Vẻ ngọc còn đâu mà mãi đắm
Duyên đời vụt tắt giữa rừng cây
Khắc Hiền
12:06 - 17/06/2014
(Ngũ độ thanh)
Họa lại bài thơ CANH DÀI
của Manh Ky
- Thương trao về Matta Nguyễn
Thùy Dương của ngày xưa!!!
Gọi cả sao trời hãy xuống đây!
Mù sương lạnh giá phủ giăng đầy!
Đem tình sưởi ấm hoài tim kiệt…
Thả mộng choàng êm mãi dáng gầy!
Khổ lụy làn môi nhòa sắc bão…
U buồn lọn tóc điểm màu mây!
Còn chăng kỷ niệm? Lòng quay quắt!
Nguyệt Lão xe lầm… kiếp cỏ cây!!!
NGỌC THỤY
19:19 - 22/06/2014
(Ngũ độ thanh)
Bài họa thứ hai
Họa lại bài thơ CANH DÀI
của Manh Ky
- Thương trao về Matta Nguyễn
Thùy Dương của ngày xưa!!!
Hỡi ánh trăng vàng gửi mộng đây!
Trời sương rét lạnh khỏa vai đầy!
Cho hồn tỉnh giấc tay còn vẫy…
Để dạ hoài mơ dáng mãi gầy!
Ủ rũ dòng thư nhòa mực giấy…
Âu sầu nét chữ nhạt đường mây!
Lời ca khắc khoải bừng vang dậy!
Não nuột u tình thả bóng cây!!!
NGỌC THỤY
09:00 - 23/06/2014