Lặng lẽ bên trời bởi ngóng thơ
Vầng trăng ảm đạm nỗi mong chờ
Tơ vàng lạnh lẽo rơi triền nhớ
Lạc nẻo vờn thương sẫm bến bờ
Liếm mảnh âu sầu ôm phận lỡ
Nhai niềm khắc khoải rũ tình trơ
Cung lòng nhạt nhẽo lời than thở
Một quãng êm đềm chỉ thoáng mơ
daoha
21:11 - 07/09/2015