Đôi lần cảm thấy tựa người điên
Cũng bởi vì thơ nó tạo phiền
Lẫm bẩm như khùng khi giữa chợ
Lầu bầu giống mát lúc cô miên
Tình mơ mộng ảo xa trần thế
Trí đảo hồn say khắp ngã miền
Chợt bỗng cười vang sao thiệt quái
Ôi trời quả thật sắp kề biên (*)
Khà Khà
(*) biên giới giữa tỉnh và điên