Hổng biết sao bà chức huyện quan
Mơ gì bước tận chỗ đèo hoang
Trông trời vạn tủi nên ta thán
Ngó đất trăm sầu phải thở than
Bởi nước trầm tư lòng chẳng lặng
Do nhà mộng tưởng trí không an
Dừng chân đứng lại thì thầm nhủ
Xã tắc bao giờ bớt ngổn ngang!
Huy Thanh
08:08 - 11/12/2014