Nđt
Nhớ một phương trời mãi chỉ em
Tìm say kỷ niệm nắng đu rèm
Nơi chiều gió thổi đeo lòng nặng
Vạt ngõ mưa tràn thoảng áo lem
Bởi dạ thầm sao người vẫn đắm
Mà môi lặng ấy kẻ luôn thèm
Thôi đành phận đó xuôi về ngả
Dẫu biết duyên này chẳng lại đem
Tìm say kỷ niệm nắng đu rèm
Nơi chiều gió thổi đeo lòng nặng
Vạt ngõ mưa tràn thoảng áo lem
Bởi dạ thầm sao người vẫn đắm
Mà môi lặng ấy kẻ luôn thèm
Thôi đành phận đó xuôi về ngả
Dẫu biết duyên này chẳng lại đem
Nghịch
Dẫu biết duyên này chẳng lại đem
Thì xưa giả nói kệ đâu thèm
Cho ngày gửi biếu tình non trĩu
Để bữa dâng trào lệ ướt lem
Chắc lỡ lời trao đầy dạo thuở
Là trông mắt dõi kể bên rèm
Chân thành góc bể vì ai vẫn
Lẫn cả ân nồng quyện bóng em
Thì xưa giả nói kệ đâu thèm
Cho ngày gửi biếu tình non trĩu
Để bữa dâng trào lệ ướt lem
Chắc lỡ lời trao đầy dạo thuở
Là trông mắt dõi kể bên rèm
Chân thành góc bể vì ai vẫn
Lẫn cả ân nồng quyện bóng em