Ngũ Độ Thanh
Khỏa những chiều phai lá rụng đàng
Dâng từng cảm xúc mãi sầu mang
Im lìm dãy phố nhìn khung tịnh
Quạnh quẽ bờ sông thấy cảnh trầm
Hạ biếc giăng trời đâu chữ kể
Xuân nồng vẫy cánh chẳng lời than
Hồn thu trở lại lòng xao xuyến
Dẫm xác vàng rơi ẩn bụi trần
Dâng từng cảm xúc mãi sầu mang
Im lìm dãy phố nhìn khung tịnh
Quạnh quẽ bờ sông thấy cảnh trầm
Hạ biếc giăng trời đâu chữ kể
Xuân nồng vẫy cánh chẳng lời than
Hồn thu trở lại lòng xao xuyến
Dẫm xác vàng rơi ẩn bụi trần