(Nđt, bát láy)
Buổi ấy trời thu lạnh lẽo sầu
Mơ màng cũng chẳng đặng thời đâu
Trầm ngâm sở nọ ba lần ước
Lặng lẽ nhà kia bảy phút cầu
Cứ tưởng êm đềm bên chuỗi ngọc
Ai ngờ mỏi mệt kế làng châu
Về nơi chốn cũ vui vầy lại
Gặp gỡ người xưa bởi phép mầu
Mơ màng cũng chẳng đặng thời đâu
Trầm ngâm sở nọ ba lần ước
Lặng lẽ nhà kia bảy phút cầu
Cứ tưởng êm đềm bên chuỗi ngọc
Ai ngờ mỏi mệt kế làng châu
Về nơi chốn cũ vui vầy lại
Gặp gỡ người xưa bởi phép mầu