Thảo mấy vần thơ bỗng chạnh buồn
Dâng tràn nỗi nhớ lệ sầu tuôn
Sương choàng cõi mộng thương bờ bến
Nguyệt thả dòng mơ giữ gốc nguồn
Suối ngọc luôn hòa em mở nghĩa
Sông vàng vẫn chảy bạn tìm khuôn
Quê chiều nắng trải tình thêm đượm
Thảo mấy vần thơ bỗng chạnh buồn.
Manh ky
18:04 - 11/07/2014