Khi đời rệu rã cái duyên tơ
Nước mắt nào trôi hết hững hờ
Lạc cánh chim bay hờn những nẻo
Thương mùa lá rụng dỗi vần thơ
Vì yêu phải nhận linh hồn chết
Bởi nhớ đành xui trí tuệ mờ
Trói chặt con tim vòng luẩn quẩn
Cây đàn bỏ xó với chiều mơ
Nguyen Thanh
23:21 - 07/06/2021