Dõi mắt muôn trùng ngọn sóng xa
Đìu hiu quạnh quẽ giữa quê nhà
Sông xanh biếc nước nào mong đợi
Muối mặn cay gừng chẳng nếm qua
Rượu ngấm trăm ly buồn tựa thể
Tình vương vạn lối hận như là
Chèo xoay nửa mái dòng tơi tả
Một gánh tang bồng chỉ mỗi ta
Em rời đất nước, sống phương xa
Tổ ấm nồng thơm, có nhớ nhà?
Suối bạc, rừng vàng nơi chốn đến
Đồi Cù, lũng biếc chặng đường qua
Nam nhi chí hướng… đà nên vậy
Trách nhiệm đời trai… mới gọi là
Chẳng nợ gì nhau, duyên rẽ lối
Như rằng số phận của đôi ta.
Trần Quốc Tiến
21:28 - 15/05/2020
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ