Thiếu nữ yêu kiều dáng đẹp xinh
Trồng si lắm bóng lượn quanh mình
Đoan trang nét ngọc người mong tính
Lộng lẫy khuôn ngà kẻ muốn rinh
Đứng núi bên này … tâm chẳng tỉnh
Ngồi nương phía ấy dạ không bình
Xuân thì lúc hết nhiều anh lỉnh
Mới thấm duyên đời sự nhục vinh.
(Hoạ bài “Đâu ngờ” của thi hữu Hải Đỗ Tiến)