Sân ga lặng vắng cõi riêng sầu
Đợi suốt tàu về chẳng thấy đâu
Bóng hạ dần trôi loang cuối bãi
Sương đêm mãi trút đẫm bên cầu
Nghe từng động tĩnh còn mơ vợi
Dõi những ngân vang vẫn nguyện đầu
Gió thoảng cành lay chừng xáo xác
Tơ chiều bảng lảng níu tình khâu
Nhớ gọi tim côi đến đỉnh sầu
Trưa hè cháy rụi phượng còn đâu
Ngồng hoa cải trắng phơi ghềnh bãi
Giải áo nơ xanh rớt nhịp cầu
Tĩnh lặng ru tình ca đoạn cuối
Xôn xao gợi nghĩa thủa ban đầu
Ve rên rỉ mãi lời xơ xác
Mộng cũ mong gì dịp vá khâu
Đành thôi trả hết những cung sầu
Mặc cảnh vui buồn não đến đâu
Xếp gọn hành trang trong ký ức
Buông êm kỷ niệm dưới chân cầu
An nhiên chọn lấy xây lầu vợi
Thoải mái vun cao cất nguyệt đầu
Quẳng gánh lo toan đời rạng rỡ
Tơ hồng chẳng nệ nhạt nhòa khâu
Ngoài như tưởng đã đoạn u sầu
Thực sự trong lòng xả hết đâu
Ảnh cũ hằng mang ngày tách bến
Hình xưa vẫn cất lúc qua cầu
Vì tình mới phải dằn tâm rẽ
Bởi phận cho nên quyết chí đầu
Bão lốc giờ tan trời nắng đẹp
Y tằm giữ tốt rách thì khâu.
buixuanphuong09
21:59 - 28/05/2019
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Có 1 bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ