Vạt nắng chiều thu phủ cuối ngàn
Êm đềm khói bếp nhẹ nhàng lan
Nhà tranh ánh nến đang dần tỏa
Lối cỏ màn sương đã lướt tràn
Lốc cốc trâu về vang mõ gọi
Tưng bừng trẻ nghịch rộn lời ran
Côn trùng hợp xướng bài ca vọng
Xáo động hoàng hôn lũ Dế đàn
Thôi đành lỡ nhịp kể từ đây
Xót dạ nhìn em ngả dáng gầy
Nghĩa mặn phai màu cho nhớ phủ
Ân nồng rũ sắc để hờn vây
Còn in chữ hẹn nơi vườn đó
Mãi gửi lời yêu ở chốn nầy
Giã biệt nghe lòng sao khắc khoải
Duyên mình trắc trở cách ngàn mây.