Chẳng gọi mà sao bỗng ghét ngày
Trăng buồn dở mộng ngỡ ngàng nay
Hờn theo lỡ chuyến đìu hiu đậm
Giận trải lầm duyên quạnh quẽ dày
Biển khát khao tình nên bãi quyện
Sông vờ vịt nghĩa khiến dòng say
Nhiều khi vắng lặng làn sương dỗi
Để bóng hoàng hôn ngẫm ngợi này
Như Quỳnh
15:31 - 14/06/2014